Tadao Ando và Triết Lý "Thơ Haiku" Trong Kiến Trúc Hiện Đại
Khi nhắc đến kiến trúc sư Tadao Ando, người ta không chỉ nói về những công trình bê tông cốt thép sừng sững, mà còn nói về một trạng thái tinh thần, một sự tĩnh lặng tuyệt đối giữa lòng đô thị ồn ào. Ando không chỉ là một kiến trúc sư; ông là một triết gia của không gian, người đã tái định nghĩa khái niệm "Thiền" (Zen) trong bối cảnh của kiến trúc hiện đại phương Tây lẫn truyền thống phương Đông. Bài viết này sẽ đi sâu vào phân tích ngôn ngữ thiết kế nội thất độc đáo của Tadao Ando, nơi mà sự đơn giản không phải là sự nghèo nàn, mà là sự cô đọng của những giá trị tinh thần cao nhất.
Tadao Ando sinh ra tại Osaka, Nhật Bản, vào năm 1941. Ông là một kiến trúc sư tự học, một điều hiếm hoi trong giới chuyên môn khắt khe. Trước khi đến với kiến trúc, ông từng là một võ sĩ quyền Anh và tài xế xe tải. Những trải nghiệm này đã tôi luyện nên một ý chí sắt đá và một cách nhìn nhận thế giới đầy thực tế nhưng cũng rất đỗi lãng mạn. Phong cách của Ando là sự giao thoa giữa chủ nghĩa hiện đại phương Tây (đặc biệt là ảnh hưởng từ Le Corbusier) và thẩm mỹ truyền thống Nhật Bản. Tuy nhiên, ông không sao chép truyền thống; ông chắt lọc tinh thần của nó.
Trong thiết kế nội thất, Ando xem ngôi nhà không phải là một cỗ máy để ở, mà là một nơi trú ẩn cho tâm hồn. Ông gọi kiến trúc của mình là "những bài thơ Haiku bằng bê tông". Giống như thơ Haiku chỉ với vài từ ngữ ít ỏi nhưng gợi mở cả một vũ trụ cảm xúc, không gian của Ando loại bỏ mọi chi tiết thừa thãi, chỉ giữ lại những gì tinh túy nhất: ánh sáng, gió, nước và vật liệu thô mộc. Sự "Thiền" trong thiết kế của Ando không nằm ở việc bài trí tượng Phật hay treo tranh thư pháp, mà nằm ở chính cách con người cảm nhận không gian, cách ánh sáng lướt qua bề mặt tường, và cách bóng tối bao trùm lấy con người để họ quay về với nội tâm.
Vật Liệu Của Sự Tĩnh Lặng: Bê Tông Trần Như Một Bức Canvas
Đặc trưng nhận diện rõ ràng nhất trong các công trình nội thất của Tadao Ando chính là việc sử dụng bê tông trần (fair-faced concrete). Trong khi hầu hết các kiến trúc sư khác tìm cách che giấu kết cấu thô ráp này bằng sơn, thạch cao hay gỗ ốp, thì Ando lại tôn vinh nó như một vật liệu hoàn thiện cuối cùng. Đối với ông, bê tông không chỉ là vật liệu xây dựng chịu lực, mà là "da thịt" của công trình, là bề mặt tiếp xúc trực tiếp với cảm xúc của con người.
Sự Hoàn Hảo Trong Những Khiếm Khuyết
Việc thi công bê tông trần theo phong cách Ando đòi hỏi một độ chính xác đến mức ám ảnh. Các ván khuôn (formwork) phải được gia công cực kỳ tỉ mỉ để khi tháo dỡ, bề mặt bê tông để lại những vân gỗ mịn màng, đều đặn, tạo nên một kết cấu thị giác độc đáo. Trong không gian nội thất, những bức tường bê tông này đóng vai trò như những tờ giấy trắng khổng lồ (canvas). Sự đơn sắc, lạnh lẽo ban đầu của bê tông thực chất là một sự mời gọi. Nó không tranh giành sự chú ý với đồ nội thất hay con người sống trong đó. Nó tạo ra một nền tảng trung tính, cho phép ánh sáng và bóng đổ trở thành những "nhân vật chính" của sân khấu nội thất.
Sự tĩnh lặng của bê tông trong thiết kế của Ando gợi nhớ đến triết lý Wabi-Sabi của Nhật Bản – vẻ đẹp của sự mộc mạc, phai tàn và không hoàn hảo. Tuy nhiên, Ando đã hiện đại hóa Wabi-Sabi. Nếu truyền thống tìm thấy vẻ đẹp trong sự rêu phong của gỗ cũ hay vết nứt của gốm sứ, thì Ando tìm thấy vẻ đẹp trong sự vĩnh cửu và trơ gan của bê tông. Bức tường bê tông trong phòng khách hay phòng ngủ của một ngôi nhà Ando không chỉ là ranh giới vật lý, mà là một bức màn ngăn cách thế giới hỗn loạn bên ngoài với sự bình yên bên trong. Cảm giác sờ tay vào bức tường mát lạnh, thô nhám nhưng mịn màng ấy đánh thức các giác quan, đưa con người vào trạng thái tỉnh thức (mindfulness) ngay lập tức.
Tương Phản Vật Liệu: Cái Nóng và Cái Lạnh
Mặc dù bê tông là nhân vật chính, nhưng Ando không bao giờ để không gian trở nên quá lạnh lẽo hay vô cảm. Ông sử dụng sự tương phản vật liệu như một công cụ để cân bằng cảm xúc. Gỗ, thép, kính và nước thường xuất hiện để "làm mềm" đi sự cứng rắn của bê tông. Trong các thiết kế nội thất, sàn nhà thường được lát gỗ ấm áp để tạo cảm giác gần gũi khi con người tiếp xúc trực tiếp bằng chân trần – một thói quen truyền thống của người Nhật. Sự kết hợp giữa sàn gỗ ấm và tường bê tông lạnh tạo ra một sự cân bằng âm dương (Yin-Yang) tinh tế.
Thép và kính thường được sử dụng ở các khung cửa hoặc lan can với những đường nét mảnh mai, tối giản. Sự xuất hiện của kính không chỉ để lấy sáng mà còn để xóa nhòa ranh giới giữa trong và ngoài, nhưng luôn được kiểm soát chặt chẽ để không làm mất đi sự riêng tư. Nước, một yếu tố quan trọng khác, thường xuất hiện dưới dạng hồ bơi nội sân hoặc các bể phản chiếu. Tiếng nước chảy róc rách trong không gian tĩnh lặng của bê tông tạo ra một loại "âm nhạc" của tự nhiên, giúp thanh lọc tâm trí, một yếu tố cốt lõi trong thiết kế không gian Thiền.
Ánh Sáng Và Bóng Tối: Linh Hồn Của Không Gian Thiền
Nếu bê tông là cơ thể, thì ánh sáng chính là linh hồn trong các thiết kế nội thất của Tadao Ando. Ông không coi ánh sáng chỉ là yếu tố kỹ thuật để chiếu sáng không gian (illumination), mà là một vật liệu kiến trúc (material) có khả năng định hình cảm xúc. Ando từng nói: "Ánh sáng không bao giờ là một nguồn sáng cố định, mà luôn thay đổi theo thời gian và thời tiết. Kiến trúc phải bắt được những thay đổi đó."
Nhà Thờ Ánh Sáng (Church of Light) - Đỉnh Cao Của Sự Tối Giản
Không thể nói về ánh sáng trong thiết kế của Ando mà không nhắc đến kiệt tác "Nhà thờ Ánh sáng" tại Osaka. Dù đây là một công trình tôn giáo, nhưng nguyên lý ánh sáng của nó đã được Ando áp dụng triệt để trong các thiết kế nội thất dân dụng. Tại đây, ánh sáng không tràn vào từ các cửa sổ lớn thông thường. Thay vào đó, nó được cắt gọt một cách tàn nhẫn qua một khe chữ thập trên bức tường bê tông đối diện bàn thờ.
Trong bối cảnh nội thất nhà ở, nguyên lý này được thể hiện qua việc kiểm soát nguồn sáng. Ando thường tránh sử dụng đèn trần (downlight) tràn lan gây ra sự phẳng lì cho không gian. Ông ưa chuộng ánh sáng tự nhiên được dẫn dắt qua các khe hẹp, giếng trời (skylight), hoặc phản chiếu qua mặt nước trước khi vào nhà. Cách làm này tạo ra những vệt sáng di chuyển chậm rãi trên sàn nhà và tường trong suốt cả ngày. Sự chuyển động của ánh sáng này nhắc nhở cư dân về sự trôi chảy của thời gian, khuyến khích họ sống chậm lại và quan sát.
Bóng Tối Như Một Chất Liệu Xây Dựng
Ngược lại với ánh sáng, bóng tối trong thiết kế của Ando cũng có một vị thế quan trọng không kém. Chịu ảnh hưởng từ cuốn sách "In Praise of Shadows" (Vẻ Đẹp Bóng Tối) của Junichiro Tanizaki, Ando tin rằng vẻ đẹp thực sự của không gian Nhật Bản chỉ có thể được cảm nhận trọn vẹn trong bóng tối. Trong các phòng ngủ hay phòng thiền, ông thường thiết kế những góc tối sâu thẳm. Bóng tối không phải là sự thiếu vắng ánh sáng, mà là một không gian để nghỉ ngơi cho đôi mắt và tâm trí.
Sự tương phản mạnh mẽ giữa vùng sáng rực rỡ và vùng tối sâu thẳm tạo ra một kịch tính thị giác (visual drama) mà không cần đến bất kỳ đồ trang trí nào. Khi bước từ vùng sáng vào vùng tối, nhịp tim con người dường như chậm lại, hơi thở trở nên đều đặn hơn. Đây chính là hiệu ứng tâm lý mà Ando hướng tới: đưa con người từ trạng thái hưng phấn của thế giới bên ngoài vào trạng thái tĩnh lặng của nội tâm. Ánh sáng trong nhà Ando luôn mang tính "kể chuyện", nó dẫn dắt bước chân người đi qua các không gian, từ nơi chật hẹp tối tăm đến nơi rộng rãi ngập tràn ánh nắng, tạo nên một hành trình cảm xúc liên tục.
Hình Học Và Tự Nhiên: Cuộc Đối Thoại Giữa Cái Xây Và Cái Không
Một trong những nghịch lý thú vị nhất trong thiết kế của Tadao Ando là ông tạo ra những khối hộp bê tông kín mít, tưởng chừng như tách biệt hoàn toàn với thế giới, nhưng bên trong lại chứa đựng cả một vũ trụ tự nhiên thu nhỏ. Đối với Ando, tự nhiên không phải là thứ để ngắm nhìn từ xa qua một khung cửa sổ lớn như tranh vẽ. Tự nhiên phải được "nhốt" lại, được kiểm soát và trở thành một phần cấu trúc của ngôi nhà.
Khái Niệm "Ma" (Khoảng Không) Trong Nội Thất
Trong mỹ học Nhật Bản, "Ma" (Ma) đề cập đến khoảng không gian âm, khoảng trống giữa các vật thể. Ando áp dụng triệt để khái niệm này. Trong các thiết kế nội thất, ông thường tạo ra những khoảng sân trong (courtyard) nằm ngay giữa lòng ngôi nhà. Điển hình là công trình "Row House in Sumiyoshi". Ngôi nhà này hoàn toàn đóng kín với bên ngoài, không có cửa sổ hướng ra phố. Thay vào đó, toàn bộ sinh hoạt của gia đình đều xoay quanh một khoảng sân trời ở giữa.
Để đi từ phòng khách sang phòng ngủ, gia chủ buộc phải bước ra ngoài sân, hứng chịu mưa, nắng, gió của tự nhiên. Thiết kế này buộc con người phải sống hòa nhịp với thiên nhiên, không thể trốn chạy nó. Trong thiết kế nội thất hiện đại, bài học từ Ando là: Đừng cố gắng chiếm dụng hết diện tích sàn. Hãy chừa lại những khoảng trống. Một khoảng sân nhỏ với một cây xanh đơn độc, hay một giếng trời hẹp để nhìn thấy một mảng trời xanh, có giá trị tinh thần lớn hơn nhiều so với việc mua thêm một bộ sofa đắt tiền. Khoảng trống đó chính là "khoảnh khắc Thiền" trong ngôi nhà.
Khuôn Khổ Tự Nhiên (Framing Nature)
Ando không bao giờ để tự nhiên xâm nhập một cách hỗn loạn. Ông "khung" (frame) tự nhiên lại. Một cái cây trong sân không chỉ là một cái cây, nó là một tác phẩm điêu khắc sống động được đặt trong một khung bê tông vuông vức. Một hồ nước không chỉ để chứa nước, nó là một tấm gương phản chiếu bầu trời. Trong nội thất, các ô cửa sổ thường được đặt ở những vị trí bất ngờ: sát sàn nhà, trên cao gần trần, hoặc hẹp như một khe rãnh.
Việc này thay đổi góc nhìn của con người. Thay vì đứng nhìn phong cảnh, con người có thể nằm xuống và nhìn thấy tán cây qua ô cửa sát sàn, hoặc ngước lên và thấy mây trôi qua giếng trời. Sự thay đổi góc nhìn này phá vỡ thói quen thị giác hàng ngày, tạo ra sự mới mẻ và kích thích tư duy. Tự nhiên trong nhà Ando luôn mang tính biểu tượng cao: một gốc cây khô, một tảng đá rêu phong, hay mặt nước tĩnh lặng. Tất cả đều được sắp đặt như một khu vườn Thiền (Karesansui) thu nhỏ, mời gọi sự suy ngẫm.
Trình Tự Không Gian: Hành Trình Khám Phá Và Sự Nén Giãn
Thiết kế nội thất của Tadao Ando không bao giờ là sự bộc lộ toàn bộ ngay từ cái nhìn đầu tiên. Ông thiết kế dựa trên nguyên lý "trình tự không gian" (spatial sequence). Việc di chuyển qua các phòng trong một ngôi nhà của Ando giống như việc đi qua một mê cung được sắp đặt kỹ lưỡng, nơi mỗi bước chân đều dẫn đến một cảm xúc khác nhau. Đây là kỹ thuật "nén và giãn" (compression and release) kinh điển trong kiến trúc.
Sự Nén Chặt Để Tôn Vinh Sự Rộng Mở
Thường thì lối vào hoặc hành lang trong các thiết kế của Ando khá hẹp, trần thấp và ánh sáng yếu. Không gian này tạo cảm giác hơi tù túng, đè nén. Mục đích của sự "nén" này là để chuẩn bị tâm lý cho con người. Khi bước qua ngưỡng cửa đó để vào không gian chính (phòng khách, phòng sinh hoạt chung), nơi có trần cao vút, ánh sáng tràn ngập và tầm nhìn rộng mở ra sân trong, cảm giác "giãn" nở ra sẽ cực kỳ mạnh mẽ.
Sự tương phản về quy mô và ánh sáng này tạo ra một cú hích cảm xúc (emotional impact). Nếu không gian luôn rộng rãi từ đầu đến cuối, con người sẽ trở nên chai sạn và không còn cảm nhận được giá trị của sự rộng lớn. Chính sự chật hẹp của hành lang làm cho phòng khách trở nên vĩ đại hơn. Trong thiết kế nội thất nhà ở, bài học ở đây là đừng làm mọi thứ quá dễ dàng. Hãy tạo ra những điểm thắt cổ chai, những lối đi quanh co để khi khách bước vào phòng chính, họ cảm thấy như vừa bước vào một thế giới mới.
Sự Mơ Hồ Về Ranh Giới
Mặc dù các khối bê tông có vẻ rất rõ ràng, nhưng ranh giới giữa các phòng trong nhà Ando thường rất mơ hồ. Ông hạn chế sử dụng cửa đóng kín mít. Thay vào đó, sự phân chia không gian được thực hiện bằng sự thay đổi cao độ sàn, sự thay đổi của vật liệu, hoặc đơn giản là một bức tường lệch không chạm trần.
Luồng khí (luồng gió) và ánh sáng được phép lưu thông tự do qua các không gian này. Sự kết nối thị giác (visual connection) giữa các tầng, giữa trong và ngoài luôn được duy trì. Người ở tầng hai có thể nhìn thấy sinh hoạt của tầng một qua khoảng thông tầng. Điều này tạo ra cảm giác về một cộng đồng nhỏ trong gia đình, dù mỗi người đang ở một không gian riêng. Sự mơ hồ này cũng phản ánh tính chất linh hoạt của không gian Nhật Bản truyền thống, nơi các vách ngăn giấy (shoji) có thể được gỡ bỏ để mở rộng không gian khi cần thiết.
Bảng So Sánh: Nội Thất Truyền Thống Nhật Bản Và Phong Cách Tadao Ando
Để hiểu rõ hơn về sự cách tân của Tadao Ando, chúng ta cần đặt thiết kế của ông lên bàn cân so sánh với nội thất truyền thống Nhật Bản (phong cách Shoin-zukuri). Dù cùng chung một cội nguồn văn hóa và triết lý Thiền, nhưng cách thể hiện lại hoàn toàn khác biệt do sự khác nhau về bối cảnh thời đại và vật liệu.
| Tiêu Chí | Nội Thất Truyền Thống Nhật Bản (Shoin-zukuri) | Nội Thất Phong Cách Tadao Ando (Hiện Đại) |
|---|---|---|
| Vật Liệu Chủ Đạo | Gỗ tự nhiên (Tuyết tùng, Bách Nhật Bản), giấy (Washi), tre, đất nung, rơm (Tatami). | Bê tông trần (Fair-faced concrete), kính cường lực, thép, đá granite, gỗ (ít hơn, dùng làm điểm nhấn). |
| Cấu Trúc Không Gian | Mô-đun dựa trên kích thước chiếu Tatami. Các vách ngăn trượt (Fusuma, Shoji) linh hoạt, không gian mở hoàn toàn. | Hình học Euclid cứng rắn (hộp, trụ, cầu). Không gian cố định, phân chia bằng tường bê tông chịu lực, tạo sự vĩnh cửu. |
| Ánh Sáng | Ánh sáng khuếch tán dịu nhẹ qua giấy Washi. Bóng đổ mờ nhạt, không có sự tương phản gay gắt. Ưu tiên sự ấm áp. | Ánh sáng trực tiếp, mạnh mẽ, cắt gọt qua các khe hẹp. Tương phản sáng - tối cực đại (Chiaroscuro). Ưu tiên sự kịch tính và tỉnh thức. |
| Mối Quan Hệ Với Tự Nhiên | Hòa nhập hoàn toàn. Ranh giới trong - ngoài bị xóa nhòa bởi hiên nhà (Engawa) và vườn cảnh bao quanh. | Kiểm soát và đóng khung. Tự nhiên được đưa vào bên trong khối bê tông kín (sân trong) như một vật thể được trưng bày. |
| Cảm Xúc Mang Lại | Sự ấm cúng, gần gũi, mộc mạc, cảm giác được bao bọc bởi vật liệu hữu cơ. | Sự tĩnh lặng, uy nghiêm, cô độc, cảm giác đối diện với sự vĩnh cửu và nội tâm sâu thẳm. |
Qua bảng so sánh trên, ta thấy Tadao Ando không phủ nhận truyền thống, mà ông đang "dịch" ngôn ngữ của truyền thống sang ngôn ngữ của thế kỷ 21. Nếu truyền thống dùng gỗ để tạo sự ấm áp, Ando dùng bê tông để tạo sự tĩnh lặng. Nếu truyền thống mở ra để đón gió, Ando đóng lại để tạo ra một thế giới riêng biệt. Cả hai đều hướng tới mục đích cuối cùng là sự an yên của con người, nhưng Ando chọn con đường khắc nghiệt hơn để đạt được điều đó.
Ứng Dụng Nguyên Tắc Ando Vào Thiết Kế Nội Thất Nhà Ở Hiện Đại
Là một chuyên gia thiết kế, tôi nhận thấy nhiều gia chủ mong muốn mang phong cách Thiền của Ando vào ngôi nhà của mình nhưng thường rơi vào cái bẫy của sự sao chép hình thức (chỉ xây tường bê tông mà không có hồn). Để thực sự áp dụng được tinh thần Ando, chúng ta cần tập trung vào các nguyên lý cốt lõi sau đây, bất kể ngân sách hay quy mô công trình.
1. Sự Tối Giản Đến Tận Cùng (Radical Minimalism)
Nguyên tắc đầu tiên và quan trọng nhất là loại bỏ. Trong thiết kế nội thất phong cách Ando, "ít hơn" không chỉ là ít đồ đạc, mà là ít chi tiết. Hãy loại bỏ các phào chỉ, các đường gờ trang trí, các tay nắm cửa rườm rà. Tường nên phẳng, trần nên phẳng. Đồ nội thất nên có hình khối cơ bản (hình hộp, hình cầu).
"Kiến trúc không cần thiết phải nói nhiều lời. Nó chỉ cần đứng đó và để con người cảm nhận." - Tadao Ando.
Việc này đòi hỏi sự kỷ luật cao độ từ gia chủ. Một ngôi nhà Ando sẽ trở nên lộn xộn và mất đi vẻ đẹp nếu chứa quá nhiều vật dụng cá nhân trưng bày bừa bãi. Không gian cần sự "thở". Hãy dành những bức tường trống cho ánh sáng, đừng treo quá nhiều tranh ảnh.
2. Tôn Vinh Vật Liệu Thô
Bạn không nhất thiết phải đổ bê tông trần (vì chi phí thi công rất cao và khó). Bạn có thể ứng dụng tinh thần này bằng cách sử dụng các vật liệu giữ nguyên bản chất của chúng. Một bức tường gạch không trát, một sàn xi măng mài (terrazzo) để lộ đá, hay một tấm gỗ sồi giữ nguyên vân và màu tự nhiên. Quan trọng là sự trung thực của vật liệu. Đừng cố sơn giả gỗ lên nhựa, hay dán giấy giả đá lên tường. Hãy để vật liệu lên tiếng bằng chính kết cấu của nó.
3. Thiết Kế Ánh Sáng Có Chủ Đích
Thay vì lắp đặt một hệ thống đèn chùm phức tạp, hãy tập trung vào ánh sáng gián tiếp. Sử dụng đèn hắt tường (wall washer) để làm nổi bật kết cấu của bức tường. Tạo ra các khe sáng ở chân tường hoặc mép trần. Quan trọng hơn, hãy tận dụng tối đa ánh sáng tự nhiên. Nếu không thể làm giếng trời lớn, hãy làm một ô cửa nhỏ hướng về phía có cây xanh. Hãy để ánh sáng tạo ra bóng đổ. Một chiếc ghế đặt dưới nắng chiều đổ bóng lên tường chính là một bức tranh nghệ thuật sống động.
4. Tạo Điểm Nhấn Tự Nhiên
Mỗi không gian chính trong nhà nên có một "trục tự nhiên". Đó có thể là một cây cảnh bonsai đặt trong một hốc tường, một bình hoa cắm một cành khô duy nhất, hoặc một bể cá nhỏ. Điểm nhấn này không nên quá màu sắc sặc sỡ. Hãy chọn màu xanh của lá, màu nâu của gỗ, màu xám của đá. Yếu tố tự nhiên này đóng vai trò như một mỏ neo, giúp cân bằng lại năng lượng của không gian nhân tạo xung quanh.
Kết Luận: Di Sản Của Sự Tĩnh Lặng Trong Một Thế Giới Ồn Ào
Tadao Ando đã chứng minh rằng kiến trúc và thiết kế nội thất không chỉ là vấn đề của công năng hay thẩm mỹ bề ngoài. Nó là một công cụ mạnh mẽ để định hình hành vi và cảm xúc của con người. Phong cách thiết kế của ông, với sự kết hợp giữa bê tông thô mộc, ánh sáng kịch tính và không gian Thiền định, đã tạo ra một trường phái riêng biệt: Chủ nghĩa hiện đại mang tâm thức phương Đông.
Trong một thế giới ngày càng số hóa, tốc độ và ồn ào, những không gian do Ando thiết kế (hoặc chịu ảnh hưởng bởi ông) trở thành những ốc đảo quý giá. Chúng buộc chúng ta phải dừng lại, phải chạm vào tường, phải nhìn vào bóng tối và lắng nghe tiếng gió. Thiết kế nội thất theo phong cách Tadao Ando không dành cho tất cả mọi người, bởi nó đòi hỏi sự can đảm đối diện với sự cô đơn và trống trải. Nhưng đối với những ai tìm kiếm sự bình yên thực sự từ bên trong, đó chính là đỉnh cao của nghệ thuật sống.
Học hỏi từ Ando không có nghĩa là biến ngôi nhà thành một khối bê tông lạnh lẽo. Học hỏi từ Ando là học cách tôn trọng vật liệu, tôn trọng ánh sáng và quan trọng nhất là tôn trọng khoảng không gian để tâm hồn con người được tự do dạo chơi. Đó chính là essence (tinh túy) của Thiền trong thiết kế nội thất Nhật Bản đương đại.
